Không đổi được số chặng thì vẫn đổi được giá mỗi chặng. Năm cách, và cả năm đều không cần ai làm đường.
Cách một: đi lệch mùa và lệch giờ
- Quãng đông thì giá cao và chờ lâu;
- Lệch đi một chút thì cả hai đều giảm;
- Và với nhiều loại hàng thì lệch được mà không mất gì.
Đây là cách rẻ nhất và bị bỏ nhiều nhất, vì mọi người đều đi vào cùng một quãng theo thói quen. Ai lệch được thì hưởng phần chênh, và phần ấy không nhỏ.
Cách hai: gom với người khác
- Chi phí một chuyến gần như cố định, nên chia được cho nhiều người thì mỗi phần rẻ hẳn;
- Gom cũng rút ngắn chờ, vì đủ hàng thì chuyến chạy sớm hơn;
- Và nó đòi thu xếp với nhau — phần khó nằm ở đó chứ không ở việc chở.
Cách này mạnh nhất trong năm cách nhưng cũng cần nhiều người nhất. Nó thường hình thành tự nhiên ở chỗ nhiều chặng, vì ở đó ai cũng có lý do để gom.
Cách ba: quan hệ lâu dài với một người chở
- Giá cho người quen ổn định hơn, kể cả trong mùa cao;
- Hao hụt ít hơn, vì hàng được để ý hơn;
- Và khi tắc thì mình được ưu tiên, mà lúc tắc thì ưu tiên đáng giá hơn giá.
Đổi lại, quan hệ lâu dài làm mất phần so giá. Nên cách thường dùng là giữ một mối chính và thỉnh thoảng hỏi giá chỗ khác — để biết mình đang trả bao nhiêu cho sự chắc chắn.
Cách bốn: đổi điểm đổi
- Cùng một chặng có thể có mấy chỗ đổi khác nhau;
- Chỗ thuận hơn thì chờ ít và bốc dỡ dễ, nên hao ít;
- Và chênh lệch giữa hai chỗ đổi đôi khi lớn hơn chênh lệch giữa hai người chở.
Đây là cách ít người nghĩ tới vì điểm đổi thường được coi là cho sẵn. Nhưng nó là một lựa chọn, và hỏi ra thì thường có ít nhất hai chỗ.
Cách năm: đóng gói lại
- Gói gọn hơn thì chở được nhiều hơn trong cùng một chuyến;
- Gói chắc hơn thì hao ít hơn qua mỗi lần bốc dỡ;
- Và gói theo đơn vị người nhận cần thì bớt được một lần chia lẻ ở đầu kia.
Điểm thứ ba là cách gián tiếp bớt một phần chặng: chia lẻ ở đầu nhận cũng là một khâu có giá. Gói sẵn theo đơn vị cần thì khâu ấy biến mất, và đó là phần tiết kiệm không ai tính trước.
Cách nào bền nhất
- Gom với người khác bền nhất nếu giữ được nhóm;
- Quan hệ lâu dài bền nhưng phụ thuộc một người;
- Và đi lệch mùa thì luôn dùng được, không phụ thuộc ai.
Nên với người làm một mình, đi lệch và đóng gói lại là hai cách chắc chắn nhất — chúng không cần ai đồng ý và không mất khi hoàn cảnh đổi. Ba cách còn lại cho nhiều hơn nhưng đều dựa vào người khác ở mức nào đó.
Thứ tự thử năm cách
- Đóng gói lại trước — làm được ngay, một mình, và thấy kết quả ngay chuyến sau;
- Rồi đi lệch — cũng một mình, chỉ cần biết nhịp;
- Rồi đổi điểm đổi — cần hỏi thêm nhưng không cần ai đồng ý;
- Và gom nhóm với quan hệ lâu dài để sau, vì chúng cần người khác.
Thứ tự này đi từ tự làm được tới cần người khác. Ba bước đầu thường đủ để hạ đáng kể, và làm xong ba bước ấy thì cũng biết rõ mình cần gì khi đi thương lượng ở hai bước sau.
Cái không nên hạ
- Đừng hạ bằng cách bỏ phần dự phòng — nó rẻ cho tới lần đầu tiên hỏng;
- Đừng hạ bằng cách chọn người chở không rõ — phần tiết kiệm nhỏ hơn phần rủi ro;
- Và đừng hạ bằng cách gói sơ sài, vì hao hụt ăn nhiều hơn phần gói tiết kiệm được.
Ba cách ấy đều chuyển chi phí từ phần thấy được sang phần ẩn, nên bảng tính trông đẹp hơn trong khi thực tế xấu đi. Đó là kiểu hạ giá phổ biến nhất và cũng tệ nhất, và nó chỉ lộ ra sau vài chuyến.
Đây là cách đọc ở mức cơ chế, không phải khuyến cáo đi lại. Mọi việc thật phải hỏi cơ quan có thẩm quyền sở tại, cơ quan đại diện Việt Nam hoặc luật sư.
Cách rẻ nhất và hay bị bỏ nhất?
Đi lệch mùa và lệch giờ — mọi người đều đi vào cùng một quãng theo thói quen, nên ai lệch được thì hưởng phần chênh.
Quan hệ lâu dài với người chở được gì mất gì?
Được giá ổn định, hao ít, và ưu tiên khi tắc — mất phần so giá. Nên giữ một mối chính và thỉnh thoảng hỏi giá chỗ khác.
Đổi điểm đổi có đáng không?
Có — chênh lệch giữa hai chỗ đổi đôi khi lớn hơn chênh lệch giữa hai người chở, mà điểm đổi thường bị coi là cho sẵn trong khi nó là một lựa chọn.
Cách nào chắc chắn nhất cho người làm một mình?
Đi lệch và đóng gói lại — chúng không cần ai đồng ý và không mất khi hoàn cảnh đổi.