Cả chuyên mục này gói vào một hình: đổ nhiều dòng nước nhỏ vào một cái phễu. Nhiều dòng nhỏ chảy vào, một dòng chảy ra, và chỗ thắt quyết định tất cả.
Đếm vòi vào chứ không nhìn cái phễu
- Phễu to hay nhỏ không nói lên gì — cái quyết định là mấy dòng đổ vào nó;
- Và mỗi dòng ấy lại gom từ một vùng phía trên;
- Nên lượng qua phễu tỉ lệ với vùng nó gom, không với chỗ nó chiếm.
Đó là ý đầu tiên: một nút lớn hơn mức dân số quanh nó gợi ý, vì phần lớn nước không sinh ra ở đó.
Chỗ thắt là chỗ mọi thứ dồn lại
- Nước chảy nhanh ở miệng, chậm lại ở cổ;
- Nếu đổ nhanh hơn mức cổ cho qua thì dâng lên ở miệng;
- Và chỗ dâng ấy chính là nơi mọi việc phục vụ việc chờ mọc ra.
Nên một nút sống được phần lớn nhờ chỗ thắt của chính nó: nếu cổ phễu rộng bằng miệng thì không có gì dừng lại và cũng không có gì mọc lên.
Phễu này rót vào phễu khác
- Vòi ra của phễu nhỏ là một vòi vào của phễu lớn hơn;
- Nên các phễu xếp thành tầng, và mỗi tầng gom các tầng dưới;
- Và số tầng từ một chỗ lên tới máng chính bằng số chặng của chỗ ấy.
Hai đại lượng của cả trang gặp nhau ở đây: đếm xuôi là số chặng, đếm ngược là số dòng vào — cùng một cấu trúc, hai cách đếm.
Bịt một vòi vào thì sao
- Phễu vẫn chảy nhưng ít đi — nó mất một phần chứ không ngừng;
- Còn vùng sau cái vòi bị bịt thì đứng hẳn;
- Và nước của vùng ấy không tự tìm sang phễu bên được, vì không có máng ngang.
Đó là tính chất nặng nhất của cấu trúc hình cây: mất một nhánh thì phễu chỉ bớt một phần, còn nhánh thì mất tất cả. Thiệt hại không chia đều mà dồn hết về một phía.
Cổ phễu mòn rộng ra theo thời gian
- Rộng ra thì nước qua nhanh hơn và ít dâng ở miệng;
- Ít dâng thì ít thứ dừng lại, và những việc mọc lên nhờ chờ đợi lặng dần;
- Và tới một lúc thì phễu chỉ còn là một đoạn ống — nước vẫn qua nhưng không có gì xảy ra ở đó.
Đó là một nút đổi vai: không mất đi mà thành chỗ đi qua. Và dấu sớm nhất là số người đi qua mà không dừng tăng lên, đúng như phần trước đã nói.
Câu hỏi gọn nhất của cả chuyên mục
Đứng ở một chỗ đông đúc, bốn câu là đủ: mấy dòng đổ vào đây · mỗi dòng gom từ vùng nào · cổ ở đây có thắt không · và có ai đi qua mà không dừng lại không.
Bốn câu ấy hỏi được ngay tại chỗ và cho đúng thứ mà quy mô bề ngoài không cho: biết chỗ này sống nhờ gì, phục vụ ai, và đang lớn hay đang thành một đoạn ống.
Nhiều phễu nhỏ hay một phễu lớn
- Một phễu lớn thì đều và tiện, nhưng cả vùng treo vào một cổ;
- Nhiều phễu nhỏ thì tốn hơn, nhưng một cái tắc không làm ngừng phần còn lại;
- Và phần lớn vùng tự nhiên đi về phía một phễu lớn, vì mỗi lựa chọn nhỏ đều nghiêng về chỗ tiện hơn.
Nên cấu trúc dồn về một phễu hình thành mà không ai chọn nó, và cũng vì thế không ai thấy cái giá của nó cho tới lúc cổ phễu tắc. Biết trước điều đó thì giữ lại được một vòi phụ, dù nó trông như thừa trong lúc mọi sự bình thường.
Nước ở miệng phễu không đứng yên
- Nó xoáy chứ không nằm im chờ — mọi thứ dồn lại thì trộn với nhau;
- Nên thứ từ nhánh này gặp thứ từ nhánh kia ở đúng miệng phễu;
- Và đó là chỗ duy nhất trong cả hệ mà các nhánh gặp nhau.
Điều này nối cả chuyên mục lại với phần trước: nút là nơi các biến thể gặp nhau. Vách giữa các ngăn cao tới đâu thì ở miệng phễu chúng vẫn chạm được — và vì thế nút bao giờ cũng là chỗ trộn nhiều nhất trong một vùng.
Đây là cách đọc, không phải một mô tả đầy đủ. Mọi việc thật phải hỏi cơ quan có thẩm quyền sở tại, cơ quan đại diện Việt Nam hoặc luật sư.
Vì sao đếm vòi vào chứ không nhìn cái phễu?
Vì lượng qua phễu tỉ lệ với vùng nó gom chứ không với chỗ nó chiếm — phần lớn nước không sinh ra ở đó.
Chỗ thắt có vai trò gì?
Nó làm nước dâng ở miệng, và chỗ dâng ấy là nơi mọi việc phục vụ việc chờ mọc ra. Cổ rộng bằng miệng thì không có gì dừng lại và cũng không có gì mọc lên.
Bịt một vòi vào thì ai chịu?
Phễu bớt một phần, còn vùng sau vòi ấy mất tất cả — thiệt hại không chia đều mà dồn hết về một phía.
Cổ phễu rộng ra thì sao?
Ít thứ dừng lại nên những việc mọc lên nhờ chờ đợi lặng dần, và tới lúc nào đó phễu chỉ còn là một đoạn ống — nước vẫn qua nhưng không có gì xảy ra ở đó.